Chương 13: Anh yêu, em là vợ anh.
Nhìn hành động đầy kích động của Hàn Nhạc, Nguyễn Du ngờ ngợ lo lắng, hắn bị sao vậy? có gì đó ảnh hưởng tới anh ta hay sao? việc anh ta bị bắt và hành hạ có liên quan tới nhà họ hàn hay sao? hắn vò đầu bằng tay còn lại rất hối hận vì biết quá ít về người này. "Nhớ! Tôi không mang họ hàn". Hàn Nhạc dằn từng tiếng dặn dò người trước mắt hắn muốn cậu ghi nhớ điều này. "Anh...được trước tiên buông tay tôi ra được không?". Chết tiệt sức lực của tên này quá mạnh một chút nữa là tay cậu đứt luôn đó. Nhìn vệt đỏ trên tay của cậu hắn áy náy. "Xin lỗi". "Không sao đâu, nếu anh không muốn mang họ hàn vậy từ nay tôi sẽ gọi anh là Nhạc thôi nhé, anh Nhạc". Nguyễn Du cười cười vuốt tay nhìn hắn. "......Ờ". Nghe hơi kì kì. "Mà cậu là ai? trong trí nhớ của tôi không có cậu". Đôi mắt nâu không hài lòng nhìn cậu. Đương nhiên rồi, kẻ qua đường yêu đơn phương như tôi anh nhớ mới lạ, à biết được mới hay ấy. "Tôi là Nguyễn Du...