Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ Tháng 10, 2018

Chương 13: Anh yêu, em là vợ anh.

Hình ảnh
Nhìn hành động đầy kích động của Hàn Nhạc, Nguyễn Du ngờ ngợ lo lắng, hắn bị sao vậy? có gì đó ảnh hưởng tới anh ta hay sao? việc anh ta bị bắt và hành hạ có liên quan tới nhà họ hàn hay sao? hắn vò đầu bằng tay còn lại rất hối hận vì biết quá ít về người này. "Nhớ! Tôi không mang họ hàn". Hàn Nhạc dằn từng tiếng dặn dò người trước mắt hắn muốn cậu ghi nhớ điều này. "Anh...được trước tiên buông tay tôi ra được không?". Chết tiệt sức lực của tên này quá mạnh một chút nữa là tay cậu đứt luôn đó. Nhìn vệt đỏ trên tay của cậu hắn áy náy. "Xin lỗi". "Không sao đâu, nếu anh không muốn mang họ hàn vậy từ nay tôi sẽ gọi anh là Nhạc thôi nhé, anh Nhạc". Nguyễn Du cười cười vuốt tay nhìn hắn. "......Ờ". Nghe hơi kì kì. "Mà cậu là ai? trong trí nhớ của tôi không có cậu". Đôi mắt nâu không hài lòng nhìn cậu. Đương nhiên rồi, kẻ qua đường yêu đơn phương như tôi anh nhớ mới lạ, à biết được mới hay ấy. "Tôi là Nguyễn Du...

Chương 12: Tôi không phải họ Hàn.

Hình ảnh
Nghe thì dễ nhưng hắn vẫn biết để thành công không phải đùa, sau khi nói chuyện với Eye đầu óc hắn bắt đầu tỉnh táo hơn hẳn, nhìn Hàn Nhạc giống như một người đã chết nằm trên sàn nhà. "Eye anh ta có thể sống được bao lâu nữa trong tình trạng này?". 'Hết ngày mai'. "Vậy được rồi mày nghỉ ngơi đi tao đi ra ngoài kiếm đồ ăn cho mày, hai chúng ta cần bồi bổ trước khi bắt đầu". Hắn không thể mạo hiểm đi vào chỗ chết, Hàn Nhạc hắn muốn cứu, mạng mình hắn cũng cần vì ý thức được điều này hắn quyết định tẩm bổ cho cả hai, sức khỏe tốt thành công sẽ gần hơn chút đi?. Cẩn thận đi ra theo đường bên hông căn nhà, băng qua sân cỏ vì lâu không ai chăm sóc cắt tỉa, tốt đến đầu gối, hắn khó khăn di chuyển để không tạo ra tiếng động, ngoài kia sau khi hắn quậy một trận trong siêu thị, nhóm thây ma vốn tập trung giờ đã bắt đầu tản ra, di chuyển khắp nơi, gần khu nhà tuy chưa có nhiều nhưng chỉ cần hắn sơ sẩy một chút thôi, tình cảnh của siêu thị mấy ngày qua sẽ ch...

Chương 11: Cây sinh mệnh.

Hình ảnh
Nguyễn Du mặc kệ tất cả hắn như một con báo hoang bất chấp mọi nguy hiểm, bỏ quên luôn Eye nắm chặt băng sắc chống một tay lên lan can xoay người lao qua nhảy thẳng xuống tầng trệt rơi vào giữa đội hình địch. Nhìn con thây ma đang gào thét chạy qua hắn không nhiều lời vung băng sắc lên một nhát chém rụng đầu nó. Cộc cộc uỳnh, tiếng lăn của đầu cùng tiếng ngã của vật nặng chấn động toàn bộ hiện trường, tất cả những con người chém giết thây ma mấy ngày qua đều ngừng lại, đôi mắt mở lớn nhìn người thanh niên mang theo thanh kiếm băng tỏa khí lạnh lùng nhìn bọn họ, tất cả đều cùng một ý, đây là ai? kẻ thù hay bạn? rùng mình đề phòng phần tử nguy hiểm đột ngột xuất hiện trước mặt, hay nói đúng hơn là rơi từ trần nhà xuống này. Bọn họ trước tận thế có thể là tinh anh tay chưa nhuốm máu nhưng những ngày qua việc chém giết thây ma đã khiến họ trở nên gai góc hơn, tanh tưởi hơn nhưng lúc này khi đối diện với người thanh niên có đôi mắt sắc bén lạnh căm này họ bất giác rùng mình...

Chương 10: CON_người.

Hình ảnh
Chọn đại một ngôi biệt thự khá nhỏ gần siêu thị, hai chủ tớ lao vào thanh lý một cô thây ma trông như gì giúp việc, sau đó vui vẻ phát hiện bình ga vẫn còn ga thế là tối hôm đó lấy lí do ngày mai có nhiều việc cần làm nên hảo hảo bồi bổ chút. Lấy ra gạo tươi ngon nấu cơm tẻ trắng mịn, trứng gà chiên vàng óng, ít hạt sen nấu canh mát lành, nấm đông cô xào thơm lừng, nấu một bữa thịnh soạn, ăn đến bụng no căng, sau đó lần mò vào phòng tắm may mắn phát hiện còn nguyên một thùng giữ nước sạch lớn của nhãn hiệu hoa sen, vừa tắm táp vừa trộm bỏ nước vào kho, Nguyễn Du huýt sáo vui vẻ qua một đêm. Vị trí hắn chọn hôm qua khá đẹp, đây là đường phía sau của siêu thị, không một bóng thây ma, nhìn từng cơn gió nhẹ thổi qua đánh bay lớp rác trên đường, xào xạc đánh vào những chiếc xe ngổn ngang trên đường, Nguyễn Du thấy nao nao, một thế giới đã từng nhộn nhịp với bao con người giờ đây chỉ còn lại một mảng im lặng chết chóc, tồn tàn, tầm mắt hắn phóng ra xa liền nhìn thấy bạn nhỏ thây ma...

Chương 9: Truyền thừa phi đao ma tộc.

Hình ảnh
Ma tộc đã đi đâu? Họ trở thành gì sau trận thanh tẩy kinh hoàng kia, đó là ẩn số mãi là ẩn số cho tới nay khi một lần nữa linh khí trở lại, ma tộc tái khởi, nhưng họ gặp khó khăn vì nhân dạng của mình. Nghìn năm trước khi trận thiên họa kia giáng xuống, con người sống sót trở nên bình thường, tộc cây quay lại nguyên thủy với thân hình xanh hóa mang tên thực vật, tiếp đến là thú tộc, sức mạnh bị loại bỏ, thân mình biến hóa trở nên thấp cổ bé họng với cái tên 'động vật', còn ma tộc hoàn toàn tan biến, đúng vậy là tan biến. Thân xác kì dị mang đến cho họ sự bất tử, nhưng chỉ là khi có linh khí, chính linh khí duy trì thân xác héo khô như xác chết của họ, vì thế khi thiên địa mất hết linh khí, họ tan biến từ đó trôi dài trong lòng sông lịch sử. Nhưng giờ họ đã trở lại, hòn đảo mang tên bóng đêm được hồi sinh, những ma tộc ít ỏi biến mất nay lại cùng bóng đêm hồi sinh ở một vùng xa xôi của trái đất, nhưng vui buồn lẫn lộn trong ma tộc bùng mạnh khi ý thức được hiện t...

Chương 8: Muốn chết Và Băng sắc

Hình ảnh
Từng ngày từng ngày trôi qua trong tuyệt vọng và đau đớn, không chỉ về thể xác mà còn cả linh hồn, vết dao cũ chưa đi vết mới lại tới cứ thế chém vào đôi chân hắn, từng vết thương nối đuôi nhau mà tới, vết cũ vừa được cầm máu vết mới lại đổ máu, cứ như thế mà tuần hoàn, vừa cứu chữa vừa hành hạ, quả nhiên không ai có thể so được với lòng dạ con người, ti tiện độc ác, tàn nhẫn. Đau đớn lúc đầu đối với hắn có thể chịu được sẽ chịu, tự tôn cùng giá trị bản thân không cho phép hắn rên la, bởi càng rên càng chứng tỏ mình thua, tôn kẻ hại mình lên, nhưng khi nỗi đau lên đến tận cùng bản năng con người yếu ớt trong hắn bùng lên, hắn la hét đau đớn khi những cánh tay đen ngòm kia kéo đi từng mảng thịt to lớn trên đôi chân hắn. Em hắn, em trai của hắn cười, cười đến sảng khoái, hắn thấy đó nhưng phải làm gì? làm gì đây?. Hắn chửi bới, hắn chù ẻo nhưng vô dụng những lời đó chỉ làm hắn đau hơn, dần dần hắn lã đi mặc cho số phận, một con người luôn mạnh mẽ như hắn lần đầu tiên nghĩ tới c...

Chương 28: Những thành viên mới.

Hình ảnh
Sau khi Uy Vũ nghe những lời kể về họ từ La La một y sư giống cái đáng kính, trong lòng hắn vô cùng ngạc nhiên, nhưng trên mặt lại thể hiện nét kiêu ngạo ai ai cũng thấy, bộ lạc của họ đã được thần thú truyền đi trong giấc mơ của một giống cái thú nhân bình thường, không tự kiêu không được. "Chúng tôi luôn tôn trọng những thú nhân lớn tuổi, cho dù là thú nhân tàn tật khi ở bộ lạc chúng tôi đều có được sự tôn trọng, thậm chí pháp sư của chúng tôi chính là một thú nhân già ông ấy còn mất một cánh tay". Uy Vũ không ngại ngần mà khoe ra. Mọi thú nhân xôn xao, sao có thể họ nghe La La nói nhưng phân nữa vẫn hoàn toàn không tin tưởng đó là sự thực, nhưng bây giờ.... "Nói vậy ngài đồng ý cho chúng tôi gia nhập sao? chúng tôi xin thề trước thần thú nếu một khi được gia nhận từ nay chúng tôi chính là người của dị thú nhân bộ lạc, nguyện trung thành và tôn trọng mọi quyết định của tộc trưởng bộ lạc dị thú nhân". La La để tay lên ngực nhìn về hướng trời cao. ...

Chương 27: Quyết định của nhóm Sao La.

Hình ảnh
Một ngày mới lại bắt đầu, trong bộ lạc dị thú nhân công việc mỗi ngày đều thực rõ ràng, ai đi làm nương ai trông nhà đảm bảo an toàn cho giống cái và ấu thú, đều được phân công rất cẩn thận, hôm nay mọi người tiếp tục theo lệ trình hằng ngày cứ thế mà làm khác hơn mọi ngày một chút đó là sự có mặt của nhóm dị thú nhân Sao La ngoài kia, hôm nay Uy Vũ tự mình cùng Hồ Quang Và Hồ Nhạn đi qua thăm nhóm thú nhân Sao La. "Anh mang theo cái này cho giống cái bị thương kia ăn đi, đây là chút cháo trắng nấu chân thú rất tốt cho người đang mang thai, cho đi một chút thôi, chúng ta không thể cứ đề phòng hoài mà mất đi một thú nhân giống cái được". Cho dù ý của Thanh Hà biểu đạt khá lủng cũng nhưng Uy Vũ hắn hiểu cậu muốn nói gì, lòng lương thiện bạn lữ hắn luôn hướng về nó, bọn họ có những thứ tốt đẹp nên biết sẽ chia nhưng không thể cho quá nhiều khi chưa thật tin tưởng lẫn nhau, nhưng hỗ trợ một chút là nên làm. "Được, cám ơn em Thanh Hà". "Anh đừng nói như t...

Yêu theo thói quen 4 _ p2

Hình ảnh
Phần 2: kế hoạch sống thử. Theo như lời hứa ngày hôm sau cậu theo địa chỉ trên tin nhắn bắt xe ôm tới, xe không thể chạy thẳng vào khu nhà vì rất nhiều lý do, nên cậu phải đi bộ vào. Lúc đứng trước căn biệt thự sang trọng cậu cười gượng, không ngờ có ngày cậu lại sống giống như phim thế này đáy, gả cho nhà giàu vì nguyên nhân mẹ già bệnh nặng cần tiền, lúc trước cậu cứ cười nữ chính vì hèn nhác, không tự lực đi phụ thuộc người nhưng nay cậu lại rơi vào tuyệt cảnh này cậu mới hay, rất khó khăn, cậu là nam nhân đã thế còn nữ nhân thì sao, thảm thảm và chỉ có thảm, lúc này cậu mới tin câu nói, không có đời thực không có phim ảnh là đúng a. Cậu nhìn cánh cổng xinh đẹp trước mắt ngó nghiêng tìm chuông cửa, sau hai hồi bấm cánh cổng tự động mở ra, cậu dè dặt đi vào, lúc nhìn tới cảnh tượng hoang tàn trước mắt, cậu trợn trừng mắt, sao khác khung cảnh bên ngoài quá vậy, nhưng rất nhanh cậu liền điều tiết cảm xúc tiến lên gõ cửa. "Vào đi cửa không khóa". Cạch c...