Chương 33: Quyết Định.


Bộ lạc đối với thú nhân là vô cùng trọng yếu, đặc biệt là đối với những thú nhân có vũ lực yếu như nhím tộc, sóc tộc, chồn tộc, bạch tộc đối với họ bộ lạc ngoài là nơi định cư ra còn là nơi cho họ cảm giác an toàn.

Tuy nhiên thần thú không hề bất công với họ, người đã cho họ khả năng sinh sản vô cùng mạnh, giống cái thuộc các bộ lạc này thường dễ mang thai và có tỉ lệ sinh ấu thú sống sót cực kì cao, nên ở thú thế những giống cái ra từ những tộc trên luôn được các thú nhân hoan nghênh.

Ưng Thiên nhìn trúng điều này của bộ lạc tổng hợp nên từ lúc ban đầu khi kết đôi cùng thú nhân nhím tộc hắn đã có ý định này rồi, rời đi bộ lạc ưng tộc vốn không phải là điều hắn muốn, nhưng lúc đó một giống cái chưa có bạn lữ nhưng lại mang thai như hắn bộ lạc ưng tộc không chấp nhận được thậm chí nếu để lộ ra hắn sẽ bị trục xuất, ưng tộc rất coi trọng sự trong sạch của giống cái, nên lúc đó hắn đã bỏ trốn, đứa bé trong bụng sau những ngày vấn vả sống sót cũng đã không còn, giờ đây nếu muốn trở lại ưng tộc thật vinh quang hắn phải chứng minh khả năng của mình, ưng tộc luôn yêu thích giống cái tài giỏi.

Vì thế việc mang về cho bộ lạc những thú nhân và giống cái khỏe mạnh chắc chắn hắn sẽ được hoan nghênh, đồng thời sẽ có được sự tôn trọng yêu thích từ các thú nhân ưng tộc lúc đó hắn sẽ thoát khỏi giống đực yếu đuối kia, và xây dựng cho mình một gia đình đúng nghĩa hắn muốn.

Lần này bộ lạc tổng hợp có lẽ họ sẽ phải chia cắt, bởi vì rất ít thú nhân chấp nhận làm bộ lạc con cho tộc khác, dù tộc đó có mạnh đến như thế nào đi nữa, nhưng lúc này uy hiếp đối với họ không hề nhỏ, bột mặn, nếu không có nó bộ lạc sẽ đi đến diệt vong, giữa lòng tự trọng và tồn vong nhiều thú nhân bắt đầu hoang mang.

"Các cậu muốn đi cùng pháp sư sao?". Thú nhân chồn tộc, Chồn Huy hắn gặp gỡ riêng những thú nhân giống đực khỏe mạnh của tộc mình.

"Không muốn..nhưng..". Một thú nhân trong nhóm lên tiếng, họ không muốn điều này nhưng giờ phải làm sao nếu ở lại bột mặn không có họ sẽ đi đến diệt vong.

"Chúng ta đi tìm bộ lạc dị thú nhân đi, La La nói họ có cuộc sống rất tốt đẹp". Một thú nhân trẻ tuổi trong nhóm lên tiếng.

Bầu không khí lắng xuống khi nghe anh ta nói như thế, dị thú nhân, ba từ mà họ luôn được dạy rằng, đó là những thú nhân xui xẻo, những thú nhân bị thần thú ghét bỏ, nhưng La La vị y sư đáng kính trước kia của họ lại mơ về dị thú nhân với những điều tốt đẹp, Sóc Quang thú nhân yếu đuối tưởng chừng như không có sức mạnh, cậu ta ở với dị thú nhân nhiều năm xui xẻo không hề có mà ngày càng mạnh lên.

Các thú nhân nghĩ tới đôi vai thẳng tắp của Sóc Quang nhịn không được ao ước, đối với thú nhân sức mạnh là tất cả.

"Nhưng tôi không muốn đánh mất bộ lạc". Một thú nhân khác lên tiếng.

"Chúng ta sẽ không gia nhập bất cứ bộ lạc nào cả, nhưng chúng ta sẽ nhờ dị thú nhân giúp đỡ chúng ta, nếu họ thật sự tồn tại và tươi đẹp như La La nói, chắc chắn họ sẽ giúp chúng ta". Chồn Huy lên tiếng, hắn không muốn con hắn lớn lên mang danh là thành viên của bộ lạc phụ thuộc, hắn vẫn nhớ rõ nội dung mà La La đã từng nói về dị thú nhân, đó là bộ lạc được thần thú ban ơn.

"Nhưng chúng ta đã xua đuổi dị thú nhân khi họ cần". Một thú nhân trong nhóm lên tiếng, giọng nói yếu ớt mang đầy hối hận cùng xấu hổ.

Các thú nhân ủy xìu nhớ lại những việc họ đã làm.

"Nếu họ không giúp cũng không sao, tôi muốn được chết trong bộ lạc tự do". Thú nhân nhím tộc nhỏ bé đi vào, thú nhân này có chiều cao vô cùng thấp bé, vũ lực rất thấp, thường bị thú nhân loại ra khỏi nhóm khi cử người đi săn thú.

Các thú nhân chồn tộc ngạc nhiên nhìn thú nhân nhỏ nhất, yếu nhất của nhím tộc, thú nhân này...

"Cậu không sợ mình sẽ chết ư?". Một thú nhân chồn tộc lên tiếng hỏi.

"Đi theo Ưng Thiên tôi chưa chắc đã sống nổi, ưng tộc vốn chả hiền lành gì, chúng ta vốn là thú nhân yếu kém đầu nhập vào họ sớm hay muộn cũng bị hành tới chết thôi". Thú nhân nhím tộc nhỏ bé ung dung nói.

Đúng vậy, ưng tộc nổi danh thú thế là máu lạnh, họ gia nhập vào cũng chưa chắc đã sống tốt nhưng nếu không gia nhập bột mặn không có cũng chết thôi.

"Cái nào cũng không ổn, thôi thì cứ chọn cách nào ta được tự do đi". Lại một thú nhân đã có tuổi đi vào, ông là thú nhân bạch thú tộc, đã có tuổi rồi nhưng vẫn rất sung sức, nhặt nhẹ sống qua ngày cùng bộ lạc.

"Chú Bạch Bạch". Tất cả các thú nhân đứng lên chào ông.

"Mấy đứa muốn đi hay ở sao cần phải suy nghĩ nhiều thế, ở lại có chết là chết thoải mái, đi cả đời là nô lệ, con cháu sinh ra cũng chỉ mang danh phụ thuộc". Ông đã già nhưng không mù, ông nhìn ra mục đích của Ưng Thiên, hắn sẽ bỏ rơi bộ lạc khi cần thiết.

Các thú nhân lặng đi khi nghe ông nói, đúng vậy sao họ lại phải xoắn xuýt, bộ lạc của mình, mình sống mình ở, thức ăn mình tìm được là của mình dại gì đi cung phụng bộ lạc khác, thú nhân rồi cũng sẽ có ngày về với ôm ấp của thần thú, cớ sao lại phải lo chết sống, tự do là quan trọng nhất.

"Nhất định sẽ có cách cho chúng ta, tôi đi tìm Sóc Quang". Chồn Huy vỗ vai các thú nhân bên cạnh, rồi quyết định đi gặp Sóc Quang người sắp khởi hành đi tìm dị thú nhân bộ lạc.

Lúc này tại lều bộ lạc tổng hợp.

"Này chú em mới đi ra ngoài có một vòng thôi mà đem cả giống cái về luôn rồi cơ à?". Thú nhân Fossa vừa đi săn thú về lúc vén lên cánh cửa lều, hắn liền trông thấy một giống cái ngồi bên Sóc Quang thân mật nói cười, còn komodo, ái chà đen thêm rồi kìa.

"A Fossa anh về rồi à mọi người đâu, tôi có chuyện muốn nói". Sóc Quang cười tươi nhìn ra phía sau Fossa tìm người, bộ dạng trông rất gấp.

Komodo ngồi bên cậu mặt đen thui, có việc cần nói sao không nói với hắn trước.

"Về rồi đây..ơ ai vậy?". Thú nhân Toco đi vào lúc nhìn thấy Sóc An liền ném ngay con thú mỏ siêu dài xuống, nghiêm túc nhìn giống cái.

Nhìn thái độ của dị thú nhân Toco Sóc An phì cười.

Toco đỏ mặt ngượng ngùng không thôi.

Chờ mọi người tập hợp đầy đủ. 

"Tôi muốn đi tìm bộ lạc dị thú nhân". Sóc Quang lên tiếng.

"Bộ lạc dị thú nhân?". Bốn miệng một lời kinh ngạc không thôi.

"Trên đời có bộ lạc đó sao?". Toco lên tiếng.

"Chú mày mơ giữa ban ngày đó hả?". Fossa cười cợt nhìn Sóc An như một thằng ngốc.

"Cậu nghe ai nói". Komodo từ tốn hỏi.

Cana bên cạnh vẫn bất động không hề lên tiếng nhưng đôi mắt kia sáng đến không thể sáng hơn đã bán đứng anh ta, còn Fuma vẫn cứ kiện lời như mọi khi.

"Tôi nói, không là y sư La La nói". Sóc An lên tiếng.

Cả bốn thú nhân đều nhìn qua, một bộ yêu cầu mau nói rõ.

Sóc An nuốt nhẹ một ngụm khí lo lắng, ấp úng mở miệng từ từ từng câu từng chữ thật chậm mà kể cho họ nghe.

"Họ đi rồi?". Nghe xong người lên tiếng đầu tiên vậy mà lại là Fuma thú nhân kiện lời.

Phải qua một lúc Sóc An mới biết hắn hỏi cái gì. "Ừ họ đi cùng nhóm dị thú nhân, đi trước mùa mưa".

"Tôi muốn đi tìm họ, đi tìm y sư của họ, nhờ các anh mấy ngày tới chăm sóc ba, cha và anh trai hộ tôi, còn cả cha con Sóc An nữa". Sóc Quang lên tiếng đánh đi bầu không khí kì dị lúc này.

"Tôi đi với cậu". Komodo lên tiếng.

"Đi đi, chuyện ở đây bọn tôi lo cho". Fuma dứt khoát quyết định đuổi người.

Sắp xếp xong xuôi mọi việc, Sóc An và Komodo liền lên đường, bất chấp trời đang tối đi, mưa ngày một nặng hạt, dị thú nhân luôn bất chấp mọi hoàn cảnh, không sợ hãi và chần chừ.

Chờ ba thú nhân thoát khỏi tình cảnh lơ tơ mơ về dị thú nhân bộ lạc, hai người đã đi mất tiêu rồi.

Lúc này tại bộ lạc dị thú nhân, mọi người ai làm việc nấy, họ không hề biết mình lại được thú nhân nhớ thương.

Sáng sớm hôm sau, Uy Vũ sau một đêm bị dằn vặt không được ôm bạn lữ ngủ, hắn thức dậy trên chiếc ghế dài ngoài phòng khách, tối qua lúc chỉ dạy cho mọi người xong hắn mệt mỏi nên ngủ quên lúc nào không hay, cầm lên chiếc chăn làm từ lông thú, chắc là bạn lữ của hắn đắp cho hắn đây, liền theo tiếng gọi của bao từ đi vào phòng bếp tiến tới ôm tấm lưng mảnh khảnh đầy bận rộn của cậu.

"Sao nuôi hoài không mập lên được tí nào hết vậy". Uy Vũ ôm ôm sờ sờ eo cậu.

"Ha...anh, dừng lại, nhột". Thanh Hà nắm lấy đôi tay đang làm loạn của bạn lữ cười nhìn hắn.

Nhìn thấy cậu cười đến mặt mày hồng hào lên, liền không khách khí hôn bẹp lên môi cậu một cái. "Buổi sáng tốt lành, bạn lữ của ta".

Thanh Hà nghe Uy Vũ nói vậy, ngượng ngùng không thôi, khuôn mặt đỏ rực lên trông vô cùng đáng yêu khiến ai kia kìm lòng không được tóm lấy môi cậu tặng cậu nụ hôn nóng bỏng chào ngày mới.

Sau bữa sáng đầy năng lượng, Uy Vũ liền tóm người tới phân công công việc.

"Nhóm thú nhân Mã Gia cùng Hồ Quang, Ưng Phiên, thêm Sư Lạc, Hổ Ca, Cả Bạch Dương, Sao La, đi tới lò gốm làm nồi, kích cỡ như đã nói tối qua, mọi người còn nhớ chứ?". Tối qua lúc vừa chỉ dạy thú nhân làm dép lê Uy Vũ hắn cũng không quên hướng dẫn nói sơ qua về sợi cách làm sợi và bông.

Thấy nhóm thứ nhất bay đi, Uy Vũ dẫn theo đội hình các thú nhân còn lại đi hái hoa lấy dây tơ.

Với lực lượng đông đảo các thú nhân nhanh chóng quét sạch hoa bông trắng và dây tơ, ngay sau đó liền tập kết về nhà tộc trưởng tiến hành chia chác.

Phân bố đều cho mọi người, Uy Vũ đại diện làm mẫu cho mọi người xem, tiếp đó chính là một ngày tấp nập với khói lửa bay ấm cả bộ lạc.
truyencuatuibl_AnCa.
10\11\18.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

DỊ THÚ NHÂN BỘ LẠC

Chương 8: Con số và Y sư

Chương 5: Nghi thức kết bạn lữ thiêng liêng nhất.