Chương 24: cứu giúp
Theo kế hoạch nhóm thú nhân bay sẽ tách ra ba người mang theo bạn lữ bị thương đi cùng thủ lĩnh Sao La, nhóm còn lại sẽ di chuyển bộ cùng nhóm La La, nhóm này sẽ do Ngà lãnh đạo, an bài xong xuôi mọi sự, Sao La mang theo ba thú nhân, một tiểu giống đực ngồi lên lưng anh ta nâng đỡ bạn lữ trên đường đề phòng cậu ngã, ba thú nhân còn lại cũng mang theo bạn lữ thương tích lên đường.
Rất may cho họ mùa hè năm nay nhiệt độ cao gấp mấy lần năm trước nên khi nhiệt độ lên cao, đa số các loài thú dữ đều đi tránh nắng, đa số bọn nó đều tập trung tại các vùng có hồ nước mát mẻ, nên chỉ cần tránh đi các vùng đó là được, cả nhóm vừa di chuyển vừa cẩn trọng săn mồi né thú dữ, rất may mắn, sau vài lần đụng độ vài chú hổ răng dài hung dữ ra họ không gặp nguy hiểm là bao, hơn nữa theo đoàn lần này có y sư La La, một y sư giỏi khiến cuộc hành trình của họ thoải mái hơn rất nhiều.
Nhóm thú nhân Sao La đi theo đường bay họ tới đúng như kế hoạch ban đầu, bay ba ngày, tranh thủ nghỉ ngơi khi nhiệt độ lên cao và tranh thủ di chuyển khi nhiệt độ mát mẻ, đáp xuống vùng đất bằng với nhiều cây cổ thụ to lớn, đây là một chỗ dừng chân khá tốt.
"Tám, Chai, và cả Lu các cậu đi săn mồi, ta ở lại, nhớ cẩn thận".
Sao La phân công công việc cho ba thú nhân sau đó xoay người thu nhặt lá khô trên bãi cỏ, trãi xuống để các giống cái ngồi nghỉ ngơi, bạn lữ hắn đã lâm vào mê man hai hôm nay, giờ đây hắn chỉ muốn tìm được y sư có thể cứu bạn lữ hắn, hắn chỉ cần thế thôi, còn những mong muốn cao xa trước kia hắn không muốn cũng không cần, vì nó không quan trọng bằng giống cái này.
"Hổ Ca chúng ta ra ngoài ba ngày rồi, cũng kiếm được kha khá rồi, nên về thôi". Gia vị ngon ngọt hắn mang theo đã bị hai tên to xác này chiếm tiện nghi hết rồi, hắn không muốn ăn thịt nướng không gia vị đâu, Trúc Hắc Bạch đau trong lòng.
Hổ ca nhìn đống thực vật loạn xạ trên mặt cỏ gật đầu tán thành.
Sư Lạc bên cạnh miệng nhóp nhép nhai chút thịt khô trộm từ túi của Trúc Hắc Bạch. "Về thôi hết đồ ăn rồi".
Trúc Hắc Bạch. Đồ ăn nhà ngươi hết lâu lắm rồi đó, đó là đồ của ta.
Guuuuuuu. Một hơi tru dài của dã thú vang lên.
"Hử sao thú hai sừng lại tru khoan khoái thế? Không lẽ hôm nay nó tóm được con mồi tốt à?".
Quả như Hổ Ca nói, thú hai sừng hôm nay tóm được một nhóm thú nhân ngon miệng, đã từ lâu lắm rồi, từ khi nhóm dị thú nhân khó chơi kia tới đây bọn nó đã mất đi uy vọng thủ lĩnh thú hung dữ, quá mất mặt, hôm nay vô tình tóm được ba thú nhân đi lạc nhìn yếu kém, nó hài lòng chuẩn bị vờn con mồi một hồi giải tỏa tâm lý tổn thương bấy lâu.
Ba thú nhân trong nhóm Sao La tuyệt vọng nhìn con thú hai sừng to lớn trước mắt, ba bọn họ nếu cố gắng lắm chỉ có thể làm nó bị thương nặng còn bọn họ chỉ sợ .....
Thú hai sừng ngăm nghe con mồi cúi thấp hai sừng lắc nhẹ đầu, khoe ra cặp sừng đen bóng khỏe mạnh, ầm ầm bộ chân to khỏe đạp đất phóng nhanh tới mang theo hai sừng sắc nhọn đâm về phía trước.
Cả ba nhanh chóng nhảy về ba phía khác nhau tránh công kích của nó, sau đó liền biến hình thành thú, gầm gừ lao vào.
"Ê còn tiếng kêu của thú nhân khác". Sư lạc ném trái cây đang ăn dở nhăn mi lo lắng.
"Đi, qua đó xem là thú nhân nào đến đây". Hổ Ca nhanh tay bỏ mớ rau trái đủ loại vào bao lá dọc mùng, cùng ba người chạy nhanh về hướng kia.
Cảnh tượng ba dị thú nhân chật vật, chồng chất vết thương vây công một con thú hai sừng đánh vào mắt cả ba, Hổ Ca bỏ bao đồ xuống, hùng dũng lao vào, đó là dị thú nhân, thấy họ gặp nguy hiểm mà không cứu thì đừng làm dị thú nhân nữa.
Nhờ có Hổ Ca can thiệp, ba cái mạng nhỏ được giữ lại, chú thú hai sừng đau đớn ngã vật xuống trừng mắt nhìn thú nhân trước mắt, nó bất lực, biết trách ai khi nó ra ngoài không coi ngày.
Ba thú nhân nhóm Sao La chuyển mình về hình người vừa đề phòng vừa hưng phấn nhìn nhóm ba thú nhân trước mắt.
Nhìn ba ánh mắt kì dị trước mặt Hổ Ca méo mặt không biết phải làm sao.
"Các ngươi là nhóm dị thú nhân nào?". Sư Lạc lạnh mặt mang theo Trúc Hắc Bạch ngu ngơ đi từ phía sau cổ thụ ra.
Chai đại diện cho ba người nói. "Cám ơn các người đã cứu giúp chúng tôi, chúng tôi là nhóm dị thú nhân đến từ phía tây, chúng tôi tới đây để tìm kiếm dị thú nhân bộ lạc".
"Cái gì?". Ba miệng một lời kinh ngạc thốt lên.
"......?". Cả ba khó hiểu nhìn phản ứng của họ.
"Các người....tại sao biết về bộ...lạc....dị...thú nhân". Trúc Hắc Bạch tròn mắt nhìn ba thú nhân, sao họ lại biết hay vậy ta?.
Khác với Hắc Bạch, Hổ Ca ra dáng anh cả bình tĩnh nhìn ba thú nhân. "Vì sao các người lại biết về bộ lạc ấy?". Rõ ràng bọn họ vừa mới tuyên bố thành lập bộ lạc chưa được mấy ngày sao tự dưng lại có người biết tới họ rồi.
Chai nghi ngờ nhìn ba thú nhân. "Không lẽ ba người biết về họ?".
Cả ba xoay mặt nhìn nhau. "Đúng vậy". Hổ Ca đáp lời.
Cả ba thú nhân đối diện tươi cười, một trong số họ lên tiếng. " Vậy thì tốt quá".
Thú nhân Chai điềm tĩnh nhìn ba thú nhân đối diện. "Các vị có thể nói cho tôi biết về họ và nơi ở của họ được không? Chúng tôi có việc nhờ họ".
"Được, nhưng trước hết hãy nói xem vì sao các vị biết về họ". Đây là vấn đề cực kỳ quan trọng lúc này.
Chai đại diện mở lời. "Thật ra người nói về bộ lạc dị thú nhân cho chúng tôi là một giống cái, y sư của bộ lạc tổng hợp, ông ấy tên là La La, ông ấy đã mơ thấy mình được đưa đến bộ lạc dị thú nhân.........". Trước con mắt ngạc nhiên của ba thú nhân câu chuyện được tiếp tục.
Trong khoảng thời gian này trong bộ lạc dị thú nhân đã có điều bất ngờ xảy ra, đó là việc tạo ra đường, sau khi chia đi đám mía lấy được từ hồ nước ngọt, Thanh Hà liền quên béng nó đi, sáng sớm hôm nay khi hai vợ chồng đang ngồi bổ dừa lấy nước cùng cái dừa liền nghe tiếng gọi hối hả đầy vui vẻ của Ưng Ni.
"Ưng Ni có chuyện gì, á ai ai đi từ từ thôi đừng chạy". Nhìn thấy Ưng Ni chạy vội vào nhà, Thanh Hà hốt hoảng chạy ra.
"Thanh Hà cậu mau nhìn xem". Ưng Ni vui vẻ đưa lên cái rổ tre chứa vật thể cứng màu nâu nhạt.
"Đây là Ưng Phiên ép nước cây mía nấu ra đấy, cậu mau nếm thử ngọt lắm". Đây là điều tự hào nhất của cậu, bạn lữ cậu anh ấy đang ngày càng giỏi giang.
"Là đường, các anh làm được". Nếm thử miếng thạch cứng màu nâu,Thanh Hà cười tươi khen ngợi.
"Nói coi hai người làm thế nào vậy?". Thanh Hà hớn hở hỏi.
Ưng Ni ngại ngùng. "Tôi không biết". "A nhưng Ưng Phiên biết về hỏi anh ấy là ra a". Cậu xoay người tính rời đi.
"Thanh Hà nhìn này, tôi làm được rồi". Thú nhân An Nai chạy nhanh vào nhà thái độ chả khác Ưng Ni là bao, trên tay cũng mang theo một cái rổ tre.
An Nai nhìn thấy Ưng Ni cùng Thanh Hà đăm đăm nhìn mình, cậu lại bộc phát tính tình ngại ngùng của mình nhìn hai người.
"À..tôi ...làm được đường...rồi". Nói xong đưa ngay cho Thanh Hà sau đó chạy mất dạng.
"......!"
".......!"
"Ủa sao cái đường này màu trắng vậy?". Ưng Ni hồi thần nhìn vật rắn từng tảng trắng phau trông rất đẹp mắt trong cái rổ tre An Nai mang tới.
Thanh Hà trố mắt nhìn qua lại hai vật thể của hai cái rổ, sau đó la lớn. "Uy Vũ anh ra đây tí".
"Có gì sao?". Hắn vừa lau khô tay trong tấm da thú được bạn lữ quy định đây là tấm lau tay sau khi rửa ráy, rất phiền phức nhưng đây là yêu cầu của bạn lữ, hắn không thể chối từ vừa hỏi.
"Uy Vũ anh đánh nhỏ chúng ra chúng ta làm được đường rồi, còn là hai loại lận đó, đường trắng và đường nâu". Thanh Hà nâng hai cái rổ lên cho hai người nhìn xem.
Sau khi xem thấy Uy Vũ liền nghĩ ngay tới việc tổ chức họp bộ lạc, tiện thể thử cái trống đã được hoàn thành tối qua, đang đặt tại nhà cha vợ nhưng lúc nhìn về phía bầu trời, Uy Vũ liền xụ mặt giờ đã gần trưa các thú nhân đi làm ruộng bậc thang chắc chắn không về, hắn cũng rất bận nhưng vì không muốn bạn lữ vất vả nên cố ý để cậu ở lại bộ lạc nấu bữa trưa cho mọi người, có gì tới bữa ăn hắn sẽ về lấy, thức ăn đã xong, tuy chỉ mấy món nhẹ nhưng cũng khiến các thú nhân vui vẻ rồi, còn lại để họ tự nướng thịt ăn, đây là dưới hạn của hắn rồi đó.
"Uy Vũ anh sắp qua chổ mọi người, anh chờ tôi làm chút nước anh đưa qua cho mọi người cùng uống nhé". Thanh Hà chợt nhớ nhà mình có trồng một cây chanh sai trĩu quả, đã có đường đây cậu muốn cho nhóm thú nhân một ly nước mát khao họ những giờ mệt mỏi.
Cậu cùng Ưng Ni đi làm nước mát chanh, để lại Uy Vũ đen mặt không thể làm gì, hắn nhất định phải uống nhiều hơn bọn họ.
"Uy Vũ anh vào đập nhỏ đường dùm đi". Thanh Hà nói vọng gọi hồn kẻ đang tính toán làm sao để cho bọn thú nhân kia uống ít chút, đồ bạn lữ hắn sao lại phải chia cho bọn họ chứ.
Lúc này cách bộ lạc không xa sau khi nghe câu chuyện kì lạ nhưng rất tuyệt vời của ba thú nhân, Hổ Ca thương thảo nhanh cùng hai người Sư Lạc và Hắc Bạch quyết định để Hắc Bạch mang đồ về tiện thể báo tin cùng xin thủ lĩnh mang Hồ Nhạn tới cứu chữa cho giống cái đang bị thương, còn hai người đi theo hai thú nhân xem tình hình của họ, chờ thủ lĩnh tới rồi mới quyết.
"Chúng tôi sẽ liên hệ với thú nhân của bộ lạc dị thú nhân xin họ giúp đỡ". Hổ Ca nói cùng ba người. "Tiện thể nếu ba người không ngại có thể mang chúng tôi đến xem tình hình chỗ trú của mọi người được không?".
Ba thú nhân lưỡng lự trong chốc lát liền gật đầu đồng ý, bất kể những thú nhân trước mặt thân thế không rõ ràng, nhưng trực giác thú lại mách bảo họ, những người này không xấu, hơn nữa nhóm họ không có gì đáng để những thú nhân khỏe mạnh này phải thèm thuồng hết, nghĩ thế ba người yên tâm hơn hẳn.
Lúc nhìn thấy vị trí của họ, Hổ Cả lên tiếng." Hắc bạch cậu biết chỗ này đúng không?, chúng tôi sẽ chờ cậu ở đây cậu đi báo tin cho họ, rồi mang người tới đây".
Hắc Bạch nhận mệnh đi báo tin, hai thú nhân cùng nhóm thú nhân Sao La tiến về vị trí nghỉ ngơi bắt đầu cuộc gặp gỡ thứ hai với thủ lĩnh nhóm dị thú nhân phía tây.
truyencuatuibl_AnCa
Thanh Hà trố mắt nhìn qua lại hai vật thể của hai cái rổ, sau đó la lớn. "Uy Vũ anh ra đây tí".
"Có gì sao?". Hắn vừa lau khô tay trong tấm da thú được bạn lữ quy định đây là tấm lau tay sau khi rửa ráy, rất phiền phức nhưng đây là yêu cầu của bạn lữ, hắn không thể chối từ vừa hỏi.
"Uy Vũ anh đánh nhỏ chúng ra chúng ta làm được đường rồi, còn là hai loại lận đó, đường trắng và đường nâu". Thanh Hà nâng hai cái rổ lên cho hai người nhìn xem.
Sau khi xem thấy Uy Vũ liền nghĩ ngay tới việc tổ chức họp bộ lạc, tiện thể thử cái trống đã được hoàn thành tối qua, đang đặt tại nhà cha vợ nhưng lúc nhìn về phía bầu trời, Uy Vũ liền xụ mặt giờ đã gần trưa các thú nhân đi làm ruộng bậc thang chắc chắn không về, hắn cũng rất bận nhưng vì không muốn bạn lữ vất vả nên cố ý để cậu ở lại bộ lạc nấu bữa trưa cho mọi người, có gì tới bữa ăn hắn sẽ về lấy, thức ăn đã xong, tuy chỉ mấy món nhẹ nhưng cũng khiến các thú nhân vui vẻ rồi, còn lại để họ tự nướng thịt ăn, đây là dưới hạn của hắn rồi đó.
"Uy Vũ anh sắp qua chổ mọi người, anh chờ tôi làm chút nước anh đưa qua cho mọi người cùng uống nhé". Thanh Hà chợt nhớ nhà mình có trồng một cây chanh sai trĩu quả, đã có đường đây cậu muốn cho nhóm thú nhân một ly nước mát khao họ những giờ mệt mỏi.
Cậu cùng Ưng Ni đi làm nước mát chanh, để lại Uy Vũ đen mặt không thể làm gì, hắn nhất định phải uống nhiều hơn bọn họ.
"Uy Vũ anh vào đập nhỏ đường dùm đi". Thanh Hà nói vọng gọi hồn kẻ đang tính toán làm sao để cho bọn thú nhân kia uống ít chút, đồ bạn lữ hắn sao lại phải chia cho bọn họ chứ.
Lúc này cách bộ lạc không xa sau khi nghe câu chuyện kì lạ nhưng rất tuyệt vời của ba thú nhân, Hổ Ca thương thảo nhanh cùng hai người Sư Lạc và Hắc Bạch quyết định để Hắc Bạch mang đồ về tiện thể báo tin cùng xin thủ lĩnh mang Hồ Nhạn tới cứu chữa cho giống cái đang bị thương, còn hai người đi theo hai thú nhân xem tình hình của họ, chờ thủ lĩnh tới rồi mới quyết.
"Chúng tôi sẽ liên hệ với thú nhân của bộ lạc dị thú nhân xin họ giúp đỡ". Hổ Ca nói cùng ba người. "Tiện thể nếu ba người không ngại có thể mang chúng tôi đến xem tình hình chỗ trú của mọi người được không?".
Ba thú nhân lưỡng lự trong chốc lát liền gật đầu đồng ý, bất kể những thú nhân trước mặt thân thế không rõ ràng, nhưng trực giác thú lại mách bảo họ, những người này không xấu, hơn nữa nhóm họ không có gì đáng để những thú nhân khỏe mạnh này phải thèm thuồng hết, nghĩ thế ba người yên tâm hơn hẳn.
Lúc nhìn thấy vị trí của họ, Hổ Cả lên tiếng." Hắc bạch cậu biết chỗ này đúng không?, chúng tôi sẽ chờ cậu ở đây cậu đi báo tin cho họ, rồi mang người tới đây".
Hắc Bạch nhận mệnh đi báo tin, hai thú nhân cùng nhóm thú nhân Sao La tiến về vị trí nghỉ ngơi bắt đầu cuộc gặp gỡ thứ hai với thủ lĩnh nhóm dị thú nhân phía tây.
truyencuatuibl_AnCa

Nhận xét
Đăng nhận xét