Chương 10: Niềm Vui Tuyệt Vời
Tìm nẹp thích hợp, băng bó cố định chân cho Hổ Ca, sát trùng vết thương, loại bỏ thịt hư thối...nhìn một loạt động tác lưu loát đến kì lạ của Hồ Nhạn, Thanh Hà kinh ngạc nghĩ, không lẽ nào người này, cậu ta cũng xuyên giống mình, nếu không tại sao lại có thể sử dụng thành thạo cách chữa thương hiện đại đến như thế.
Nhưng cũng không đúng, phong cách cậu ta rất không thích hợp, mọi cử chỉ cách nói chuyện đều giống hệt người nơi đây, có khi nào thời gian xuyên sớm hơn mình không?.
Một loạt các câu hỏi nghi ngờ vang lên trong đầu, tâm trạng Thanh Hà tụt dốc, cùng xuyên nhưng chưa chắc cùng hội, cậu cần quan sát kỹ hơn mới được.
Hồ Nhạc chuyên tâm xử lý xong vết thương cho ba thú nhân, nhìn thành quả đầy bất ngờ của mình, một nguồn cảm xúc thỏa mãn xông vào não cậu, hạnh phúc được làm điều mình thích đây là điều không ngờ nhất đối với cậu, giống cái chỉ thỏa mãn khi có bạn lữ như ý, nhưng cậu lại ngược lại.
Gánh nặng được để xuống, cơn đau cơ thể liền bộc phát, là y sư vậy mà cậu lại quên cơ thể đói khác cùng tổn thương của mình, lúc này toàn thân đau rát, bụng đói cồn cào tầm nhìn của Hồ Nhạn liền xảy ra vấn đề, hàng loạt các đốm trắng đen lượn lờ đầy mắt cậu, đầu đau kinh khủng, cơ thể bủn rủn đến té xỉu.
Ở cuối hang động có một vách hở nhỏ đủ một người qua, bên trong là một căn phòng nhỏ, đủ chứa tầm năm người, hiện giờ nơi đây đang có một giống cái, cậu ta im lặng lo lắng, lắng tai nghe động tĩnh bên ngoài.
Mới lúc nãy từ ngoài kia vọng vào tiếng hô vang chào mừng thủ lĩnh trở lại, khiến cậu vừa mừng vừa lo, mừng vì người lãnh đạo đã trở lại, một nhóm nên có cho mình một thủ lĩnh thì mới đoàn kết được, lo là sợ hắn trách cứ bạn lữ của cậu, Ưng Phiên dù sao cũng do anh ấy chạy tới chỗ họ mới khiến họ gặp nguy hiểm.
Được một lúc tiếng hô mừng liền ngừng lại, cậu cố lắng nghe nhưng không thấy động tĩnh gì, đang lo lắng không biết đang xảy ra chuyện gì ngoài kia, thì hàng loạt tiếng tung hô cảm tạ thần thú vang lên, kéo dài một lúc lại ngừng.
Lần này thấy họ nhắc tới thần thú cậu yên tâm hơn chút, nhưng cũng tò mò không biết thủ lĩnh của họ mang về cái gì khiến họ cảm tạ thần thú mãnh liệt đến vậy, nhưng chỉ cần thú nhân biết tạ ơn thần thú là thú nhân tốt, như vậy hắn sẽ không làm khó bạn lữ cậu.
Chưa yên lặng được bao lâu bên ngoài lại vang lên tiếng tranh cãi, cái gì mà chúng ta là tà thần đó, cứ thử đi, dùng chân ta thử nghiệm..., hình như bọn họ nói đến vết thương của những thú nhân, nhưng sao lại là cách chữa thương của tà thần, họ đang làm gì vậy? cậu tò mò không chịu được.
"Miêu Ô, Miêu A hai nhóc đưa Ưng Mi và Ưng Thăng đây cho anh, chạy ra ngoài xem ngoài kia đang xảy ra chuyện gì rồi vào nói cho anh."
Hai tiểu giống cái Miêu Ô một đầu tóc trắng, đôi tai mèo trắng tinh, mắt màu xanh dương xinh xắn gật nhẹ đầu đồng ý, giao tiểu giống cái Ưng Mi đang ôm đưa cho cậu, Miêu A một đầu tóc đen, mắt đen, tai mèo đen siêu manh cũng nhẹ gật đầu theo, rồi từ từ giao ra giống đực tiểu thú nhân Ưng Thăng đang ôm.
Hai đứa đưa tiểu thú nhân cho Ưng Ni xong liền lạch bạch chạy nhanh ra ngoài, làm nhiệm vụ hóng hớt.
Bên trong Ưng Ni lo lắng chờ đợi, bên ngoài hai tiểu giống cái mê say nhìn giống cái đang đứng bên thủ lĩnh, anh ấy thật giống bọn nó, có tai nè, anh ấy còn có đuôi nữa màu trắng thật đẹp, anh ấy lớn lên rất đẹp có khi nào sau này chúng lớn lên cũng giống anh ấy không, cả hai quên rồi nhiệm vụ chính chỉ lo thỏa thuê ngắm nghía Thanh Hà.
Bỗng một lúc lâu sau, ngoài kia sau một hồi im lặng lại vang lên tiếng ồn ào, "mau dìu cậu ấy về cuối hang, ở đó có một căn phòng nhỏ". Cậu nghe có thú nhân kêu người đi về hướng phòng nhỏ, tiếng nói vừa dứt chưa lâu, trước mắt cậu liền xuất hiện một giống cái biến dị, cậu ta dìu vào đây một giống cái bình thường đang lịm đi, đi theo vào còn có thú nhân với mái tóc đỏ rực.
Thanh Hà theo thú nhân Công Manh đưa Hồ Nhạn về cuối hang, lúc nhìn thấy lối vào có ánh lửa bập bùng, cậu ngạc nhiên, không ngờ nơi đây vậy mà có một gian vách kín đáo đến vậy.
Đi vào trong đập vào ánh nhìn đầu tiên không phải là tiểu thú nhân mà là một giống cái, giống cái bình thường, bên cạnh cậu ta còn có hai bọc da thú, bao hai tiểu thú nhân, giống cái này rất yếu, da vàng vọt, người gầy gò thiếu dinh dưỡng.
Uy Vũ bên cạnh cũng ngạc nhiên, lên tiếng.
"Cậu là..?"
Ưng Ni lấy lại tinh thần, trả lời câu hỏi của Uy Vũ. "Tôi là Ưng Ni, bạn lữ của thú nhân Ưng Phiên ngoài kia, mấy người là?".
"Ta là Uy Vũ thủ lĩnh của nhóm dị thú nhân, đây là Thanh Hà bạn lữ của ta, giống cái đang lịm đi kia là Hồ Nhạn, một y sư, cậu ta vừa giúp bạn lữ ngươi chữa trị vết thương"
Nghe vậy, cậu vội vàng muốn đứng dậy, nhưng rất tiếc sức khỏe quá kém lại ngã xuống va phải tiểu giống cái Ưng Mi, cậu bé liền oa oa khóc lên.
"Đừng động để tôi dìu được rồi, anh nằm đi". Thanh Hà nhìn giống cái yếu ớt như thế liền khuyên ngăn.
Thanh Hà để Hồ Nhạn lên lớp da thú gần Ưng Ni, liền sai Uy Vũ ra ngoài lấy chút nước ấm, cùng một củ khoai lang chín chẩn bị đút cho Hồ nhạn.
Chờ Uy Vũ đi rồi, Ưng Ni liền lên tiếng hỏi tên cậu cùng tình hình các thú nhân ngoài kia, nghe cậu nói xong anh yên tâm hơn hắn, lúc này mới chuyên chú nhìn tới ân nhân Hồ Nhạn đang nằm kia.
"Da cậu ấy sưng lên rồi, giờ không có trái tim tím sợ rằng rất khó mà khỏi nhanh được." Nhìn thân mình đỏ rực cùng vài lớp da khô bắt đầu bong tróc, Ưng Ni lo ngại nói với Thanh Hà.
" Vậy để tôi ra ngoài tìm Uy Vũ, nhờ anh ấy đi tìm coi được không?". Cậu vội vã ra ngoài.
"Cầm".
Vừa tới cửa ra Thanh Hà liền đụng phải Pink một thân đầy hơi lạnh, chỉ thấy hắn lạnh lùng đưa ra trước mặt cậu một bọc lá cây xanh, ra lệnh cậu cầm lấy rồi quay mình lạnh lùng đi ra ngoài.
Thanh Hà mở bọc ra nhìn liền thấy một mớ quả màu tim tím tròn to cở viên bi, liền quay lại đưa cho Ưng Ni xem.
"Ồ là quả tim tím, cậu tìm được ở đâu vậy, còn tươi quá."
"Là Pink mang tới đấy".
"Pink sao? Thật là có lòng, cậu nhóc này bên trong và bên ngoài không đồng nhất, mặt lạnh nhưng rất hay giúp ta ".
Ưng Ni nhớ lúc thấy bạn lữ ra ngoài tìm đồ ăn còn bị thương mang về một đoàn người xa lạ, cậu vừa lo vừa sợ, hiện giờ mình đang ở cữ sau sinh sức khỏe lại quá yếu nếu phát sinh chuyện gì e là không chạy được, sau khi bạn lữ an ủi khuyên nhủ cậu mới yên tâm hơn một chút, an tâm để những thú nhân kia ở lại.
Vết thương của bạn lữ khá nặng không dễ di chuyển nên việc ăn uống của cậu hoàn toàn là do Pink, thú nhân tóc hồng lạnh lùng đem vào, hắn không nói nhiều nhưng rất để ý, chỉ cần thấy cậu không khỏe sẽ hỏi ngay, dần dần Ưng Ni bắt đầu quen rồi quý mến Pink như một cậu em, lần này xem ra Pink để ý giống cái y sư rồi, có cơ hội cậu phải giúp cậu em Pink một tay mới được.
Theo lời Ưng Ni, Thanh Hà đâm nát đám quả tim tím ra, rồi bôi lên khắp người Hồ Nhạn, quả này có tác dụng giảm sưng, giảm hanh khô, chữa nứt nẻ cực kì tốt, đặc biệt đối với người bị tổn thương vì giá lạnh vô cùng tốt, Thanh Hà cố gắng ghi nhớ chúng để sau này khi có chỗ ở cố định rồi trồng mấy cây đến mùa đông cần là có không phải lo lắng đi tìm như thế này nữa.
"Anh Thanh Hà, Anh Ưng Ni, nước và thức ăn của hai người này".
Hai tiểu giống cái Miêu A và Miêu ô được lệnh từ Uy Vũ, mang vào nước ấm, mấy củ khoai lang to nướng chín cùng một chút thịt đã xé nhỏ vào.
Thanh Hà nhìn thấy hai tiểu giống cái mang đồ vào, một đứa trắng một đứa đen, rất đẹp nhịn không được sờ đầu chúng một cái, liền quay qua nhận đồ thấm nước ấm lau mặt cho Hồ Nhạn, giã nhỏ khoai lang pha thêm chút nước ấm làm cháo đút cho cậu.
Làm xong xuôi, liền nhìn hai nhóc bắt chuyện. " Miêu A, Miêu Ô hai đứa năm nay mấy tuổi rồi?."
Tiểu Miêu Ô tinh nghịch hơn vừa nhai thịt vừa trả lời. "Miêu Ô sáu tuổi, còn Miên A bảy tuổi". Miêu A bên cạnh nhóc vừa ăn vừa gật đầu tán thành.
"Thế cha, ba hai đứa đâu?." Thanh Hà nghĩ hai giống cái dù là dị thú nhân nhưng chưa chắc cha mẹ chúng không cần, hơn nữa hai tiểu giống cái rất dễ thương a.
Hai tiểu giống cái ỉu xìu trả lời cậu. "Chúng cháu không biết lúc nhận thức được mọi người xung quanh cháu đã ở với các chú, các anh dị thú nhân ngoài kia rồi".
Ưng Ni đút chút nước khoai lang loãng cho hai tiểu thú nhân con mình, nghe Thanh Hà nói cậu vuốt ve tiểu dị giống cái nhà mình, gầy gò nằm trong tấm da thú.
"Rất khó để tiểu dị thú nhân lớn lên bên cha, ba chúng, bởi một thú nhân bình thường sẽ không chấp nhận con mình là dị thú nhân, bọn họ sẽ chọn cách bỏ chúng vào rừng."
Cậu vuốt lên đôi tai toàn lông chim đỏ rực của tiểu giống cái Ưng Mi nhà mình thở dài, may mà cha nó là dị thú nhân nếu không nó cũng cùng cảnh ngộ với hai anh em nhà Miêu Ô, Miêu A rồi, còn tiểu thú nhân Ưng Thăng là anh trai song sinh không biến dị, cậu chỉ mong khi nó lớn lên không ghét bỏ cha và em mình.
Thanh Hà may mắn cha cậu là một thú nhân thương con, thà xa rời bộ lạc cũng không bỏ cậu, nhìn hai tiểu giống cái Thanh Hà thương vô cùng, sao lại có thể bỏ rơi hai tiểu giống cái dễ thương thế được, thật không công bằng, có cha mẹ nào lại như vậy chứ, cả hai thế cậu đều có người thân bên cạnh, điều đó thật may mắn biết bao, giờ cậu mới thấy mình đã từng có thật nhiều.
Ngày hôm sau, sau một đêm mê man tĩnh dưỡng, Hồ Nhạn mơ màng tỉnh lại, chưa chờ cậu ổn định tâm tình, thì bên tai liền vang lên tiếng nói trẻ con thanh thúy. "Ưng Ni anh trai của anh Hồ Nhạn tỉnh rồi đấy".
Cái gì? anh cậu đã tỉnh, Hồ Nhạn lồm cồm bò dậy, Miêu Ô bên cạnh nhìn mà giật mình la lớn. "A. Anh Hồ Nhạn anh. A, anh làm gì vậy?".
Miêu Ô hốt hoảng kêu, nhóc quá nhỏ nên chỉ có thể lăng xăng chạy qua chạy lại a a kêu lớn mà không thể làm gì, cũng may Thanh Hà vào đúng lúc đỡ lấy cậu ta dìu đi, không Hồ Nhạn đã ngã chụp ra đất rồi.
Nhìn thấy anh mình tỉnh táo ngồi dựa vào vách hang, đề phòng nhìn các thú nhân, Hồ Nhạn khóc òa lên, chật vật vùng khỏi tay Thanh Hà lảo đảo lao tới, đấm mạnh vào người anh trai, khóc lóc kể lễ, chửi bới, giải tỏa tâm tư lo lắng mấy ngày qua của mình.
Nghe em mình vừa kể, vừa chửi đầy thương tâm, hắn thật hối hận, nếu không có những thú nhân này, hai anh em cậu đã sớm đoàn tụ với cha, ba rồi, hắn hiểu nhầm bọn họ, vội vàng muốn đứng lên xin lỗi, liền bị Uy Vũ một tay ngăn lại.
"Không cần chỉ cần cậu đối xử với chúng tôi, giống như đã làm với bộ lạc hồ tộc là được". Hắn cần lòng trung thành, không cần lời cảm ơn xin lỗi vô nghĩa kia.
"Được. Hãy tin tôi, tôi sẽ xem các ngươi là tộc nhân của mình".
Những dị thú nhân này không hề chiếm đoạt giống cái, giống như lời đồn, thậm chí họ còn tin tưởng em hắn cho em hắn thử nghiệm cách chữa thương kì lạ kia, chấp nhận thử thách để cứu chữa cho tộc nhân của mình, đó chính là những thú nhân hắn thích nhất.
Mọi việc cứ như thế tốt lên, thú nhân mới gia nhập theo quá trình chữa thương ngày càng khăng khít hơn, điều đáng mừng hơn những vết thương dùng cách chữa của tà thần, đã thành công, vết thương của Sư Lạc và Ưng Phiên bắt đầu kết vảy, còn chân của Hổ Ca, Hồ Quang đã bỏ nẹp một vài hôm nữa là có thể đi bước nhỏ, mọi người giờ nhìn Hồ Nhạn cứ như nhìn thần, tôn sùng, quý trọng hết mực.
Niềm vui kéo niềm vui, hai thú nhân đi truyền tin đã trở lại an toàn, Khuyển Dương cùng Trúc Hắc Bạch, sau khi để lại lời nhắn cho Uy Vũ liền rời đi, trên đường trở lại bọn họ đụng phải nhóm thú nhân ưng tộc, cả hai quyết định chuyển đường khác về hang, nên thời gian kéo dài tới nay, cũng may lượng thức ăn họ mang theo đủ để duy trì mấy ngày chạy nạn nên không xảy ra vấn đề gì, nhưng bọn họ vẫn gầy sọp đi rất nhiều.
Nhân dịp niềm vui về, Uy Vũ quyết định mở tiệc ăn mừng, tối hôm nay toàn bộ thành viên tụ hội quây quần bên đống lửa nghe thủ lĩnh nói về nhà, đứa nào đứa nấy quên ăn quên uống há hốc mỏ nhìn thủ lĩnh nói lời thánh sấm, không thể tin được, họ đang nghe cái sự tích huyền thoại gì vậy? nhà ở chắc chắn, đông ấm hè mát, còn chắc hơn cả hang động.
"Thủ lĩnh nói thật phải không?". Khuyển Dương bừng tỉnh đanh giọng hỏi lại, chỉ mong thủ lĩnh đừng nói đùa.
"Là thật, đây là thần thú ban cho Thanh Hà bạn lữ của ta". Hắn gật đầu đảm bảo.
Thanh Hà nhìn phản ứng thái quá của mọi người, nhẩn nhịn muốn cười lớn nói. "Đúng là thần thú ban cho tôi, tôi liền nói cho Uy Vũ."
"Chờ mùa xuân tới chúng ta sẽ quay lại vùng núi phía đông, xây nhà kiến tạo bộ lạc". Uy Vũ hùng hồn tuyên bố.
Lao xao vang lên, cả nhóm ta một câu ngươi một câu, vui mừng bàn tán.
"Thủ lĩnh nếu nhà là thật vậy cũng khó mà kiến tạo bộ lạc được, chúng ta không có bột mặn". Báo hoa lên tiếng nhắc nhở, ai chả muốn có bộ lạc của mình nhưng bọn họ không có bột mặn, mùa đông sẽ khó dự trữ được thức ăn, hơn nữa sức khỏe tộc nhân sẽ không được đảm bảo, bộ lạc sẽ không tồn tại được lâu đâu.
Uy Vũ nở nụ cười tươi rói làm nhức mắt, nhức lòng đồng bọn, hài lòng kéo sự chú ý về mình, thủ lĩnh làm ơn đi người đừng có cười cái kiểu, có gì phải xoắn, thế được không, bọn em đang buồn thối ruột đây này, ôi giấc mơ vĩ đại của chúng ta.
" Mọi người đừng lo, không có thì chúng ta tự tạo thôi." Hắn úp mở nói, Uy Vũ biết Thanh Hà có cách, hắn cũng biết cách làm đó, nhưng trước khi nói ra hắn muốn mọi người cùng nhau nghĩ cách.
Muốn thành lập bộ lạc thì mỗi thú nhân phải biết suy nghĩ, sáng tạo, không thể chỉ chờ thần thú ban, đó là những gì hắn ngộ ra khi nghe cái cách xây nhà từ Thanh Hà, những vật liệu cậu nhắc tới vừa lạ vừa quen, lạ là ở hình dáng cách sử dụng, quen là ở tính chất.
Nếu hắn nhớ không lầm đã từng có thú nhân nói với hắn về chúng, những loại đất có thể cứng khi nung qua lửa, chất nhựa dính, lá gai mài gỗ.... nhưng hắn chưa từng nghĩ qua, chỉ xem đó như là một phát hiện mới của thú nhân, có chúng hay không cũng không sao cả, vậy mà giờ đây khi nghe Thanh Hà nói, hắn biết đầu óc hắn chật hẹp rồi tại sao bọn hắn không mày mò chúng, nếu hắn chịu tìm hiểu liệu giờ hắn còn phải lưu vong thế này sao.
Nhưng cũng nhờ lưu vong nên hắn mới gặp bạn lữ Thanh Hà của hắn mà. Nhưng hắn vẫn quyết từ nay hắn không muốn phạm phải sai lầm đó nữa, hắn muốn bộ lạc tự lực tự cường dưới con mắt của thần thú, để cảm tạ ân đức ngài đã ban tặng cho bọn họ qua Thanh Hà.
"Chúng ta tự tạo bằng cách nào?". Thú nhân Hùng Anh lên tiếng, mọi người đồng loạt gật đầu tán thành.
"Bột mặn có vị gì? Được lấy từ đâu?". Hắn thử dẫn dắt họ giống như lần tạo ra kí tự, mọi người mỗi người một ý đã tạo ra được những hình vẽ thể hiện ý cần truyền đạt, biết đâu giờ lại tìm ra được cái mới.
"Bột mặn chỉ có trong hang động, nó có vị mặn sao có thể làm? Mà làm từ cái gì?". Thú nhân Mã Gia một thân da nâu lên tiếng trả lời.
"Chả lẽ tìm hang động có muối? Nhưng sao được nơi đó toàn có bộ lạc chiếm cứ." Khuyển Dương trả lời theo sau.
"Vậy là đi cướp hả thủ lĩnh?". Trúc Hắc Bạch hào hứng hỏi.
Bốp. "Cái con gấu này động tí là đòi cướp, chúng ta là nhóm dị thú nhân có nhân cách đấy". Công Manh nện một cái vào đầu Hắc Bạch quát.
"Thế không cướp chả lẽ ra sông nước mặn lấy nước nấu cho có vị à". Con gấu xoa đầu lầm bầm.
Cả hang động im phăng phắc, chỉ vì một câu nói vô tình, không ngờ lại dấy lên hàng loạt ý tưởng trong đầu mọi người.
"Đúng vậy lấy nước mặn nấu thử coi". Một ý kiến đại đa số đang hướng tới được nêu ra từ Báo hoa.
"Hay đổ ra phơi khô được không? Có một lần vô tình tôi làm rơi ống trúc vào nước mặn lấy lên quên rửa lại, mấy ngày sau trong ống trúc liền có một lớp mỏng màu trắng, lúc cạo ra nếm thử tôi thấy có vị mặn." Vượn Vương thú nhân da đen sửng sốt nhớ lại.
Toàn bộ thú nhân đều ngây ra, bất ngờ trước khám phá của Vượn Vương, cả bọn xúm nhau đánh anh ta một trận cho chừa cái tội thấy lạ không nói, biết đâu bọn họ đã có được bột mặn lâu rồi.
"Được rồi, chúng ta sẽ làm muối từ nước mặn ở chỗ vùng núi phía đông, cách làm như Vượn Vương nói là phơi khô, còn cách tiến hành cụ thể như thế nào bạn lữ của ta đã được thần thú chỉ bảo, tới mùa xuân chúng ta sẽ bắt đầu." Thật tuyệt vời những thú nhân này luôn làm hắn bất ngờ.
Hoan hô, hàng loạt tiếng reo hò, hân hoan vang dội khắp hang động, họ sắp có bột mặn, họ sắp có nhà, họ sắp có bộ lạc của mình, thú nhân hân hoan vui mừng vừa la hét vừa nhìn Thanh Hà như muốn tung cậu lên, nhưng rất tiếc uy của thủ lĩnh rất cao, bọn họ xớ rớ coi chừng tàn, nên chỉ có thể nhìn bằng ánh mắt kính ngưỡng không được dùng tay.
Thanh Hà nhìn ánh mắt đầy cảm kích, kính trọng của thú nhân, ngượng ngùng không thôi, nếu bọn họ biết cậu biết cách làm thông qua chương trình mười vạn câu hỏi vì sao của đài truyền hình quốc gia mà không phải của thần thú, không biết sẽ có bộ mặt gì đây.
____AnCa.
(Cuối cùng cũng qua phần hội ngộ, tiếp tới là những chương xây dựng bộ lạc, trọng tâm câu chuyện, mong mọi người ủng hộ. AnCa cúi đầu cảm ơn, có gì sai sót xin bỏ qua cho An)

Nhận xét
Đăng nhận xét